Bạn có nhớ cái cảm giác năm 2022 không — khi Morocco cứ thế đi thẳng vào bán kết, đá bại cả Tây Ban Nha lẫn Bồ Đào Nha, trong khi cả làng bóng đá ngồi nhìn nhau không hiểu chuyện gì đang xảy ra? Mình vẫn nhớ như in cái đêm ngồi coi trận đó, cứ nghĩ “thôi xong, Morocco giờ” rồi lại “ủa sao vẫn trụ được vậy?” — rồi cuối cùng chỉ biết gào lên vì quá sướng. World Cup mà. Cái hay nhất của nó là ở chỗ đó. Và giờ đây, với World Cup 2026 đang đến gần — khai mạc ngày 11/6/2026, chung kết dự kiến ngày 19/7/2026 trên đất Mỹ–Canada–Mexico — mình đã bắt đầu tự hỏi: lần này, đội nào sẽ là “ngựa ô” làm loạn cả giải?

Thể thức năm nay khác hẳn. 48 đội, chia 12 bảng, mỗi bảng 4 đội. Nghĩa là nhiều đội hơn, nhiều trận hơn, và đặc biệt — nhiều cơ hội hơn cho những đội không được ai nhắc tên. Đây chính là môi trường lý tưởng để ngựa ô bứt phá.
Những cái tên mình không thể không nhắc
Đầu tiên phải nói đến Nhật Bản. Thật ra gọi họ là “ngựa ô” cũng hơi oan, vì Nhật đã chứng minh được mình ở đẳng cấp nào rồi. Nhưng ở tầm tranh vô địch thế giới? Họ vẫn bị xem nhẹ hơn so với thực lực. Với lứa cầu thủ đang tỏa sáng ở châu Âu như Mitoma, Doan, Ueda, hay thủ môn Zion Suzuki ngày càng vững chắc, Nhật Bản của HLV Hajime Moriyasu hoàn toàn có thể gây khó dễ cho bất kỳ ứng viên vô địch nào. Lối pressing liên tục, kỷ luật chiến thuật cao — đây là đội mà mình nể nhất châu Á.
Kế đó là Senegal. Sau khi vô địch CAN 2021, cái tên này không còn xa lạ, nhưng trên đấu trường World Cup họ vẫn chưa đi được thật sâu. Sadio Mané tuy đã qua thời đỉnh cao, nhưng lứa kế thừa của Senegal cực kỳ chất — Iliman Ndiaye ở Everton, Ismaïla Sarr, rồi cả những tên tuổi trẻ đang phát triển mạnh ở châu Âu. Thể lực, tốc độ, bản năng tranh chấp — Senegal là đội châu Phi mình tin nhất có thể lặp lại hoặc vượt thành tích của Morocco 2022.
Còn một cái tên hơi bất ngờ mà mình muốn nhắc: Mỹ. Đúng rồi, chủ nhà luôn có lợi thế sân nhà — nhưng không phải vì thế mà mình kể ra đây. Lứa cầu thủ Mỹ hiện tại thực sự khác. Christian Pulisic đang chín muồi, Gio Reyna nếu giữ được sức khỏe thì rất đáng sợ, rồi còn Weston McKennie, Yunus Musah… Họ không còn là đội Mỹ “to xác nhưng chơi không hay” ngày trước nữa. Thi đấu trên sân nhà, trước khán giả cuồng nhiệt, với đội hình ngày càng trưởng thành — mình nghĩ Mỹ hoàn toàn có thể vào sâu hơn người ta nghĩ. Không phải vô địch đâu, nhưng tứ kết? Rất thực tế.
Đội nào mình thấy… liều nhất khi đặt niềm tin vào?
Thú thật là mình có một tình yêu hơi mù quáng với Ecuador. Đội này ở Nam Mỹ luôn bị lu mờ bởi Brazil, Argentina, Uruguay — nhưng Ecuador có cái gì đó rất “sống”. Enner Valencia tuy tuổi đã không còn trẻ nhưng tinh thần thủ lĩnh của anh ấy ảnh hưởng rất lớn đến cả đội. Và nếu có thêm vài gương mặt trẻ nổi lên đúng lúc trước 2026, Ecuador là đội tôi sẵn sàng “liều” tin một lần.
Và dĩ nhiên — không thể không nhắc Morocco. Sau 2022, họ không còn là ngựa ô thuần túy nữa. Nhưng với thế hệ Achraf Hakimi, Hakim Ziyech, Sofyan Amrabat còn đó, và cả một HLV Walid Regragui đã chứng minh được tầm nhìn chiến thuật xuất sắc — Morocco lần này thậm chí còn đáng sợ hơn. Mình sẽ không ngạc nhiên nếu họ đi đến tận bán kết một lần nữa.
Vì sao World Cup 2026 là lúc ngựa ô có nhiều đất diễn nhất?
Mình nghĩ thế này: khi mở rộng lên 48 đội, sẽ có những đội “nhỏ” được dự giải mà trước đây không có cơ hội. Nhưng đồng thời, chính các đội lớn cũng có nguy cơ “lơ là” hơn ở vòng bảng. Một trận hòa tưởng chừng vô hại có thể khiến một ông lớn rơi đài nếu tính toán sai. Và đó là lúc những đội chuẩn bị kỹ, chiến thuật chặt chẽ, tinh thần cao — như Nhật, Senegal, hay Morocco — sẽ nhảy vào “ăn” ngay.
Nếu bạn đang theo dõi và muốn xem thêm thông tin phân tích về các đội, thì có thể tham khảo tỷ lệ world cup để nắm bức tranh tổng thể hơn trước khi giải bắt đầu — đọc cho vui, cho hiểu chứ đừng để nó ảnh hưởng quá đến cảm xúc nhé!

Top 6 Nhà Cái Nạp Rút Tiền Nhanh – Giao Dịch Chỉ Trong 1 Nốt Nhạc